Ngày hôm kia, được Ông Nội tụi nhóc cho lại một quyển sách quý, quyển
sách hình trắng đen mà mình đã từng lén lấy xem mê say ở nhà, hồi còn là học sinh
cấp 2. Cầm xem lại, nhớ lại cảm giác ngày xưa khi xem…
Và bức ảnh “Chờ đợi”, bức ảnh từng xem bao nhiêu lần không chán, chính
bức ảnh đã khiến đứa trẻ xem lén sách ngày ấy lần đầu ao ước sau này lớn lên sẽ cầm máy chụp được tấm
hình tương tự như vậy, cùng ý tưởng những hình ảnh khác cho chủ đề đó…
Không có được may mắn như các bậc chú bác từng được gọi
Nguyễn Cao Đàm & Trần Cao Lĩnh là Thầy, không được nghe những lời giáo
huấn, truyền đạt kinh nghiệm nhiếp ảnh, nhưng đã xem 2 bậc tiền bối đấy là
người Thầy đầu tiên, vì chính những bức ảnh đã
đưa mình đến nhiếp ảnh, những ao ước được thực hiện những bộ ảnh.
Giờ đây xem lại cuốn sách ảnh này, khi đã có một ít kiến
thức trong đầu, chút ít hiểu biết về kỹ thuật, lại thấy mình học được nhiều
hơn, lại có những chủ đề, những bức ảnh ao ước được thực hiện…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét