Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

Nhiếp ảnh như điểm số của môn Văn Học

Thêm một điều cần nhớ trên đường đi:

"Có những bức ảnh có vẻ đẹp, nổi bật so với các bức ảnh khác, nhưng đừng cho rằng đây là bức ảnh đẹp nhất. Và bạn cũng đừng đi tìm bức ảnh hoàn hảo làm gì. Hãy coi nhiếp ảnh như một điểm số của môn Văn học. Bạn đã bao giờ thấy điểm 10 Văn học chưa? Trên đời này làm gì có hai thứ đó cho bạn tìm đâu? Chỉ có bức ảnh đẹp nhất vào thời điểm này, hoặc đẹp nhất cụ thể là gì nhé ! 

Hoặc giả sử một nhiếp ảnh khác đăng một bộ hình lên và rất nhiều người khen đẹp và mình bạn lại thấy nó chưa đẹp. Hoặc giả dụ bạn đăng một bộ ảnh của mình mà rất tâm đắc nhưng mọi người lại chê, lại ném đá bộ ảnh của bạn. Đừng thắc mắc và làm gì cả. Đó mới là nhiếp ảnh chứ ! Điều đó không đáng để bạn phản ứng quá gay gắt hay là comment thắc mắc làm gì ? Đây là lúc đầu óc phân tích của bạn nên hoạt động. Và tự trả lời những câu hỏi của mình chứ không phải để tranh luận với họ. Vì khi tranh luận bạn đã đánh mất thời gian để mình phân tích rồi đó. Biết đâu từ những lời chê xấu của bạn bạn sẽ có một ý tưởng mới hoặc thấy được những điểm yếu của mình?"

 


Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Phía sau những bức ảnh chân dung lung linh, xinh đẹp

Leo lên bàn ghế, nằm bẹp dưới đất, leo lên cây cao, lội xuống ruộng, xuống hồ, chui vô góc vườn, leo lên cửa sổ, phơi mình ngoài nắng, đi xa từ mờ sáng… là chuyện thường ngày đối với các tay máy:


Những chuyện như thế này cũng “bình thường thôi” đối với các tay máy, vì không chấp nhận gian nan sao có được những bối cảnh đẹp, góc ảnh đẹp…? Đó là chụp người chứ mấy tay chụp ảnh động vật hoang dã còn phải gian khổ hơn nữa !  















Phần thưởng sẽ là những shot ảnh thành công, tay quẹt mồ hôi trán nhưng nụ cười rạng rỡ niềm vui…

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

Viết linh tinh


Nhiếp ảnh có nhiều thể loại, khá nhiều: macro, chân dung, tĩnh vật, phong cảnh, đường phố, đời thường, quảng cáo, phóng sự, báo chí, thời trang, bướm hoa, động vật,… Và người cầm máy, không kể những người đi theo “nghiệp cầm máy”, những kẻ trót mê cầm máy, trong quá trình theo đuổi “niềm vui” cũng đều muốn thử qua các thể loại, nếu có điều kiện.

Cũng giống như ngành Y với rất nhiều chuyên khoa, để được gọi là Bác sĩ thì phải học những cái cơ bản, hết tất cả cơ bản, rồi tổng quát tất cả các chuyên khoa để biết, chứ không thể nói tôi chỉ thích chuyên khoa này, tôi sẽ chỉ làm chuyên khoa này, mà không biết tí gì về bệnh chuyên khoa khác ra sao,… Học rồi cũng có thời gian thực hành đủ các chuyên khoa, thích hay không thích cũng đều cần học, biết và thực hành sơ qua. Những chuyên khoa lớn, cơ bản thì phải thực hành nhiều hơn, biết nhiều hơn…Sao đó anh mới được “đi đâu, làm gì” tùy anh.

Trong thời gian học tổng quát đó, ai thích chuyên khoa nào thì dành nhiều thời gian để học, đọc và thực hành chuyên khoa đó nhiều hơn… và biết đâu lúc đầu không thích, khi vào thực hành rồi, dần dần lại thích, nhận ra sở trường của mình?

Mà nào phải chỉ có ngành Y, ngành nghề khác cũng vậy, y như vậy…

Đã cầm máy thì phải biết qua nhiều thể loại, tìn kiếm cơ hội thực hành, người giúp mình thực hành (hướng dẫn và mẫu), thực hành nhiều thì mới nâng cao tay nghề, cũng y như sinh viên y khoa và cả khi làm Bác sĩ rồi cũng vậy, cần người dạy, cần mô hình để thực tập, cần người bệnh cho mình kinh nghiệm,…



Đó là chưa kể một khi đã cầm máy, đa số thằng nào cũng “tham lam”, muốn biết được nhiều, làm (chụp) được nhiều, hơn cả các ngành nghề khác, dù chỉ là kinh doanh chụp ảnh album hoặc các nhiếp ảnh gia đã có giải thưởng quốc tế, thấy ai chụp được ảnh nào hay, góc chụp mới, đẹp quá, sáng tạo quá, chủ đề mới…cũng muốn thực hiện được những tấm hình ấy, rồi làm hơn…

Điều đó thực ra chẳng có gì là xấu, thấy người khác làm được, mình cũng cố gắng làm được mà thôi, làm được rồi thôi, đạt được “level” đó rồi, quay lại với thể loại mình thích, hoặc lại tìm kiếm chủ đề mới, cách thể hiện mới… Cũng là hình thức tự học, tự thực hành, tự nâng cao, hoàn thiện tay nghề, không thể “đứng ỳ một chỗ”, tự hài lòng với những điều ít ỏi làm được. Tất nhiên để đạt được, thực hiện được “level” đó (bộ ảnh đó) thì không thể ngày một ngày hai và thực hành chỉ vài lần mà được.




Nghệ thuật mà suốt ngày chỉ đi theo lối mòn mà nhiều người đã đi rồi, mình cũng đã đi rồi thì gây chán, bản thân chán, người khác cũng chán... Nhưng những “level” cơ bản ban đầu thì cần phải biết, phải làm qua, làm được, cần người hướng dẫn, cần đi thực hành nhiều…

Con diều muốn bay lượn thật đẹp như chúng bạn, luôn cần sợi dây dài kéo nó bay cao lên, cần một quá trình. Khi bay cao được rồi nó mới bay lượn được mọi hướng thỏa chí

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Người Khai Sáng

Ngày hôm kia, được Ông Nội tụi nhóc cho lại một quyển sách quý, quyển sách hình trắng đen mà mình đã từng lén lấy xem mê say ở nhà, hồi còn là học sinh cấp 2. Cầm xem lại, nhớ lại cảm giác ngày xưa khi xem…



Và bức ảnh “Chờ đợi”, bức ảnh từng xem bao nhiêu lần không chán, chính bức ảnh đã khiến đứa trẻ xem lén sách ngày ấy lần đầu ao ước sau này lớn lên sẽ cầm máy chụp được tấm hình tương tự như vậy, cùng ý tưởng những hình ảnh khác cho chủ đề đó…

Không có được may mắn như các bậc chú bác từng được gọi Nguyễn Cao Đàm & Trần Cao Lĩnh là Thầy, không được nghe những lời giáo huấn, truyền đạt kinh nghiệm nhiếp ảnh, nhưng đã xem 2 bậc tiền bối đấy là người Thầy đầu tiên, vì chính những bức ảnh đã  đưa mình đến nhiếp ảnh, những ao ước được thực hiện những bộ ảnh.

Giờ đây xem lại cuốn sách ảnh này, khi đã có một ít kiến thức trong đầu, chút ít hiểu biết về kỹ thuật, lại thấy mình học được nhiều hơn, lại có những chủ đề, những bức ảnh ao ước được thực hiện…

Xin ghi lại nơi đây, như sự tri ân 2 bậc khai sáng, người đưa mình đến ước mong cầm máy, cùng thể loại nhiếp ảnh Life style, Street life mà mình luôn ưa thích.