1.
Nhiếp ảnh là một thế giới rộng lớn, bao la, đầy “hoa thơm cỏ lạ”, mang đến nhiều niềm vui, hạnh phúc cho mọi người, và cũng đầy “cám dỗ”, nhiều “ngã rẽ”, dễ bị lạc lối nếu không xác định rõ mục tiêu, hướng đi của mình.
Nhiếp ảnh là một thế giới rộng lớn, bao la, đầy “hoa thơm cỏ lạ”, mang đến nhiều niềm vui, hạnh phúc cho mọi người, và cũng đầy “cám dỗ”, nhiều “ngã rẽ”, dễ bị lạc lối nếu không xác định rõ mục tiêu, hướng đi của mình.
Ở đây, xin không bàn đến những người việc xem nhiếp ảnh là mục đích sống, là
phương tiện kiếm sống, vì đó là vấn đề hoàn toàn khác. Ở đây xin giới hạn chỉ
những người xem nhiếp ảnh là một niềm vui, một thú vui, relax.
Tất nhiên chơi một môn nào đó chúng ta đều cần phải có chút ít kiến thức, kỹ
năng và đôi khi cả luyện tập nữa. Thế nên mới cần thời gian để đọc, để học, để
hành và chia sẻ để hỏi nữa.
Nhưng như vậy không có nghĩa là mình toàn tâm toàn ý, dành nhiều thời gian
cho việc đó, ưu tiên cho việc đó. Hoàn toàn không phải như vậy. Và vì vậy, nó không
phải là đam mê, chỉ là một sở thích?
Mọi người thấy ai hay nói về vấn đề nào đó, hay nhầm tưởng là người đó đang
đam mê việc đó. Sai lầm ! Vì có phải tất cả những việc khác mà người đó đang lo
hơn, đang nghĩ nhiều hơn đều chia sẻ ra với mọi người???
ĐAM MÊ hẳn không xa lạ gì với mọi người. Quá nhiều người đã viết, đã nói, đã
diễn thuyết về đam mê theo vô vàn khía cạnh khác nhau, kèm theo những minh
chứng hùng hồn về hiệu quả của đam mê đối với cuộc sống, đối với ai theo đuổi
thành công và truy cầu hạnh phúc… Đam mê là một biểu hiện cảm xúc mạnh mẽ. Nó
không nằm trong bộ não mà ngự trị trong trái tim (những mỹ từ thật đẹp)
Như vậy rõ ràng đam mê theo nghĩa đó có nghĩa là bị hấp dẫn, bị lôi cuốn, bị
nhập tâm, bị thèm muốn, bị chi phối một cách mãnh liệt hướng tới một thứ gì đó
cụ thể, ngày nào cũng quan tâm việc đó, lo việc đó.
Đam mê còn được định nghĩa như một thái độ sống, như một thứ không thể thiếu đối
với mỗi người, người thiếu đam mê thì vô vị! Mọi người thường “định nghĩa”, thường quan
niệm vậy (thôi thì nên cũng bỏ qua, không chấp nhứt làm gì vì xã hội này luôn
đầy những thành kiến mà !). nhưng theo mình thì “đam mê” có tích cực nhưng cũng
có tiêu cực nữa, quan trọng là điều mình chọn, mức độ mình chọn. Cái gì "quá" cũng ảnh hưởng không tốt, cho dù bản chất nó là chuyện tốt.
Đam mê mà chúng ta hay được nghe là sự thiên vị đặc biệt đối với
một hoặc một vài hoạt động nào đó trong cuộc sống chúng ta, khi đó,
những hoạt động khác trở thành thứ yếu, không quan trọng! Chúng ta có cần nhất
thiết phải đam mê một việc nào theo cách nhìn đó? Để được xem là người sống có
đam mê, mẫu người lý tưởng?
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét