Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

Có phải ...

Nhiếp ảnh không chỉ là sở thích, mà có lẽ còn là “nơi trú ẩn” của cả người hướng ngoại và hướng nội. Có ai từng để ý, mỗi tấm ảnh đều có thể tiết lộ một phần tính cách của người cầm máy?

1/ “Người hướng ngoại kể chuyện bằng khung hình, người hướng nội góp phần bằng sự lặng im.”

Có người dùng máy ảnh như chiếc micro — họ ghi lại thế giới, mong được sẻ chia, được lắng nghe. Nhưng cũng có người lặng lẽ thu mình sau ống kính, ghi nhớ những mảnh ghép cảm xúc mà lời nói không tả nổi. Nhiếp ảnh giúp cả hai “nói” bằng một ngôn ngữ riêng.

2/ “Đằng sau mỗi bức ảnh đẹp là một khoảnh khắc thật sự sống.”

Cười, khóc, say mê, trầm ngâm... bạn hướng ngoại có thể ghi lại tất cả. Nhưng ngay cả khi đứng ngoài cuộc vui, người hướng nội lại tìm thấy sự bình yên trong khoảnh khắc ngắm nhìn — một kiểu tận hưởng không cần ồn ào.

3/ “Ảnh giúp ta giữ lại những điều mong manh nhất: cảm xúc phút chốc.”

Thế giới số lưu giữ mọi thứ, nhưng những cảm xúc lướt qua thì không. Người hướng nội hay hướng ngoại rồi cũng có lúc cần bức ảnh nhắc mình về một “mình” thật nhất — ngay cả khi chẳng ai khác hiểu.

Có lẽ, nhiếp ảnh sinh ra để chúng ta tìm lại tiếng nói hoặc sự lặng im của chính mình, giữa ồn ào và cô đơn xen kẽ trên đời?